Trang chủ TRA CỨU Nhịp cầu bạn đọc Yêu cầu mua tài liệu Hỏi và Trả lời Trợ giúp
   Thông tin chung
   Thông báo sách mới
   Cơ sở dữ liệu điện tử
   Sách mới
   Dich vụ
   Liên kết
   Bộ sưu tập tư liệu số
   Yêu cầu mua tài liệu
   Bài dự thi
   Quy định nộp luận văn, luận án, khóa luận tốt nghiệp
  ĐĂNG NHẬP  
Tên đăng nhập
Mật khẩu
   
  HÌNH ẢNH  














     
Số lượt truy cập:
 
 
Trang chủ Bài dự thi Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ - Đã vào vòng Chung Kết
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ - Đã vào vòng Chung Kết

CHO TÔI XIN MỘT VÉ ĐI TUỔI THƠ

 

"Kỉ niệm cũ xếp đầu trong trí nhớ, như nét mực thấm qua từng trang vở, bàn tay em hờ hững lật qua dần. Có lúc nào em dừng lại bâng khuâng, như bóng nắng ngoài kia chưa nở tắt. Em mệt mỏi giữa dòng đời khắc nghiệt, những lúc ấy có bao giờ em biết, những tháng ngày tươi đẹp đã trôi qua". (Có buổi chiều nào - Nguyễn Nhật Ánh)

Sau một ngày mệt mỏi, bề bộn công việc, ta quay vè bên gia đình, nhìn con trẻ ê a cười, hát, khóc... và thậm chí còn nhiều trò hơn thế nữa, lòng ta đôi khi bâng khuâng lạ lẫm, một chút ao ước níu kỉ niệm về và hát với thời gian. Bỗng dâng chợt thèm nghe tiếng dế xa xăm, tiếng gà xao xác, thèm cái gì rất lạt của ngày xưa. Đã từng là trẻ con, đã từng gắn mình trong thế giới thần tiên, tác giả Kính Vạn Hoa lại một lần nữa làm con tim nhiều độc giả reo vui và thổn thức cùng một cuốn sách nhẹ nhàng qua lời kể của thằng Mùi mà tác giả hóa thân vào thế giới mênh mông của trẻ em hiện ra ở đó.

"Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ" là tác phẩm mới nhất của tác giả Nguyễn Nhật Ánh. Ở tác phẩm này, nhà văn chọn một lối viết không giống những tác phẩm trước đây của anh. Lồng vào những trang văn dí dỏm về hồi ức tuổi thơ có nhiều đoạn tác giả sử dụng hình thức tạp bút để trình bày những cảm nhận của người lớn tuổi khi ngẫm về thời thơ ấu. Có lẽ vì vậy, ở bìa cuốn sách anh ghi "Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết (cuốn sách này) cho những ai từng là trẻ em".

Trong tác phẩm có thằng cu Mùi 8 tuổi thích làm đảo lộn thế giới, con Tí sún nấu mì dở tệ, thằng Hải cò và con Tủn khoái chơi trò vợ chồng. Bốn đứa trẻ trong câu truyện là hình ảnh của những người lớn từng một thời là trẻ con.

Cuốn sách mở đầu bằng một nhận xét về cuộc đời của nhân vật chính là MÙI, một chú bé mới 8 tuổi:"Cuộc sống thật là buồn chán và tẻ nhạt", nó quan sát, phân tích cuộc sống xung quanh, đôi khi đưa ra những triết lí sắc bén về các quan hệ trong xã hội, về các khái niệm đối nghịch nhau như: con ngoan và con hư, sự đơn điệu và ổn định, sự êm đềm và vô vị, sự giống nhau và tính cá biệt... Nó thử định nghĩa tình yêu là rằng "Yêu cũng như học bơi vậy, ai lười sẽ bị chìm", và cuối cùng những đứa trẻ con còn khám xét cả người lớn nữa "Phiên tòa trẻ con xử người lớn" ban đầu, một cách thông thường, có thể tạo cho người đọc cảm giác hơi khó chịu, người lớn sẽ nhăn mặt vì sự thẳng thắn quá đáng của bọn trẻ con. Cuốn sách có thể làm các bậc phụ huynh lo lắng rồi thở phào nhẹ nhõm. Tác phẩm văn học này không chỉ thích hợp với người đọc trẻ, nó còn có thể hấp dẫn và thực sự có ích cho người lớn trong quan hệ với con mình.

Cho dù cuốn sách có một nội dung khác thường như thế, Nguyễn Nhật Ánh vẫn là Nguyễn Nhật Ánh, anh luôn giữ nét đặc trưng trong văn phong của mình, chất hài hước, nhẹ nhỏm - đáng yêu, khiến khi đọc từ đầu tới cuối, nụ cười thú vị không rời môi ta. Song, cũng khác với các tác phẩm trước cuốn sách"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" không chỉ dừng lại ở chương thứ 12, nó có phần "vĩ thanh" với rất nhiều điều, khiến độc giả người lớn day dứt. Bởi nhà văn mời người đọc lên chuyến tàu quay ngược lại thăm tuổi thơ, và tình bạn dễ thương của bốn bạn nhỏ, những trò chơi dễ thương thời bé tính cách thật thà, thẳng thắn một cách thông minh và dại dột, những ước mơ tự do trong lòng. Chúng nghĩ ra những trò chơi đi tìm kho báu, đảo lộn trật tự vị trí mà xã hội qui định, như thay vì ăn cơm trong chén thì ăn cơm trong thau, gọi thằng bạn thân là Thầy hiệu trưởng, "chiếc gối là những thứ cho người lớn gối đầu, nhưng với con Tí Sún nghèo rớt mùng tơi thì đó là con búp bê hay khóc nhè mà nó phải ru mỗi ngày". Trẻ em cũng biết vui, biết buồn, biết khổ và nhớ nhung...

Là cây bút hiếm hoi tại Việt Nam hiện nay bám sát các đề tài văn học cho thiếu nhi và tuổi mới lớn. Với cuốn truyện "Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ", Nguyễn Nhật Ánh tiếp tục khẳng định sự chuyên nghiệp trong phong cách viết và trong "độ rung" về cảm xúc.

"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" thực sự là một cuốn sách hữu ích cho cả người lớn và trẻ con. Tác giả đã kéo các thế hệ lại gần nhau hơn. Đọc nó, những người lớn, vô tâm mải miết với cuộc sống cơm áo gạo tiền, có thể dừng bước đôi chút mà ngoái về phía sau nhớ lại thời thơ ấu và cùng nhà văn gắng hiểu con em mình hơn để rồi có một phương cách tiếp cận chúng từ một tư thế khác. Tư thế của những người bạn, nhằm có thể xóa được "lằn ranh giữa trẻ con và người lớn" mà nhà văn cho là "khó ngang với ranh giới xóa bỏ giàu, nghèo trong xã hội". Không chỉ vậy cuốn sách cũng cho độc giả, người lớn có cơ hội hiểu rõ mình hơn bằng cách "chịu đựng" sự phán xét xác đáng của trẻ thơ với một loạt những so sánh về "các trò chơi" và khuyết điểm của trẻ con và người lớn. Bởi, "Thực tế thì sống trên đời ai mà chẳng có khuyết điểm: Trong khi trẻ con cố che giấu khuyết điểm của mình trong mắt người lớn. Thì người lớn cũng tìm mọi cách giấu giếm khuyết điểm của mình trước mắt trẻ con".

Đồng thời với lứa tuổi thiếu niên, cuốn sách hẳn cũng sẽ đem lại cho các em niềm vui thích, nhưng ở góc độ khác và cung bậc khác. Các em nhìn thấy mình trong cuốn sách với tư cách là những người ngang hàng với nhà văn. Ở đây "ngang hàng" là được trân trọng và thấu hiểu.

Không hiểu vì cái cớ gì mà một người trai trẻ như tôi, lần đầu tiên chân ướt chân ráo đến thành phố, lần đầu tiên bước vào một hiệu sách sang trọng đã rút trong số tiền ít ỏi của mình để mua một cuốn sách đó là cuốn "Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ" (Nhà xuất bản Trẻ, 2008) của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh mà tôi muốn giới thiệu đến các bạn đọc trong mục giới thiệu sách kỳ này. Ở đây, dường như không phải là sự lựa chọn mà chính là sự tìm gặp, không hẳn ở tư duy mà chính là tấm lòng. Và cho đến bây giờ trong tôi vẫn còn rộn ngợp và lâng lâng khó tả.

Ở một nơi nào đấy xa xôi

Có thành phố như giấc mơ

                                        im ắng

Đầy bụi bám, một dòng sông phẳng lặng.

Một dòng sông, nước như gương

                                                lờ trôi...

Ở một nơi nào đấy xa xôi. Có thành phố,

                                               Ngày xưa có thành phố

Nơi rất ấm, tuổi thơ ta ở đó

Từ rất lâu,

         đã từ lâu,

                    trôi qua...

Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà,

Đến ga,

          Xếp hàng mua vé

Lần đầu tiên trong nghìn năm,

Có lẽ,

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ.

Vé hạng trung người bán vé...

                                         hững hờ,

Khe khẽ đáp:

           Hôm nay vé hết!

 

 
Đánh giá của bạn về bài dự thi:
Xếp hạng:  
Số người dự đoán giống như bạn:
Hãy cho biết thông tin của bạn:
Họ Tên:     
Điện thoại:
Email: